Đường đường là thân vương ôm mười vạn binh lực, chỉ thiếu một bước là có thể đăng cơ làm đế, hiện giờ lại rơi vào cảnh này, giờ này khắc này, ngay cả tâm tự sát hắn cũng có.
Ai ngờ đúng lúc này, không biết từ đâu truyền đến một âm thanh:
- Mau xem! Mấy nhân loại mặc khải giáp kia, chính là gian tế trong quân ta! Bọn chúng đã đốt thức ăn của chúng ta! Giết chúng đi.
Vừa nghe lời này, tướng sĩ Yêu tộc bốn phía đang hỗn loạn không chịu nổi, ánh mắt đột nhiên đều đồng loạt nhìn về phía đoàn người Thái vương.
Những nhân loại này đứng trong thành viên Yêu tộc, vô cùng nổi bật. Không chỉ là bộ dáng ăn mặc cùng khí tức, còn có bộ dáng mọi chuyện không liên quan gì đến mình, đứng im tại chỗ.
Tất cả mọi người đang tranh giành thức ăn, chỉ có họ đứng đó bất động.
- Gian tế! Quả nhiên là gian tế! Tất cả chúng ta đều đang chữa cháy, chỉ có họ đứng đờ ở đó, sử dụng nội lực cố ý thổi lửa! Đại quân của bọn họ lập tức giết tới, bọn họ căn bản cũng không sợ không có thức ăn.
Lúc này, âm thanh lúc trước lại vang lên.
- Gào——
Tướng sĩ Yêu tộc bốn phía vừa nghe, nhất thời nổi giận, lập tức gầm lên đánh về phía Thái vương cùng hộ vệ bên cạnh hắn.
Thái Vương kinh hãi, cuống quít hét lớn.
- Chúng ta không phải gian tế! Chúng ta không phải.
- Các ngươi bị trúng kế! Người vừa nói chuyện kia là gian tế của nhân loại.
- Tướng quân, cứu ta.
Nhưng, cũng không có bất kỳ yêu quái nào nghe hắn giải thích, yêu quái bốn phía đều đỏ mắt kêu gào nhào tới.
- Vương gia, đi!
Hơn mười tên hộ vệ trung thành tận tâm, lập tức hộ vệ Thái vương, chạy ra ngoài thành.
Mà lúc này, đại quân Yêu tộc phía trước tan tác, đợt cuối cùng chạy tới.
Không đợi chúng nó vào thành, cách đó không xa móng sắt như sấm, cuồn cuộn mà đến.
- Nhân loại thiết kỵ tới rồi, mau chạy.
Không biết ai hô một tiếng, chúng yêu quái tướng sĩ, đều từ trong thành tan tác ra.
Rất nhanh, Nguyệt Ảnh mang theo thiết kỵ giết tới, nhưng bọn họ cũng không có tiến thành, mà là tiếp tục đuổi giết những tướng sĩ Yêu tộc chạy tán loạn kia.
Bộ binh đi theo phía sau, có một bộ phận tiến vào thành, bắt đầu ở trong thành lục soát yêu quái còn lại.
Lạc Thanh Chu và Nguyệt tỷ tỷ vẫn trốn dưới lòng đất nghỉ ngơi như trước, vẫn chưa đi ra.
Vừa rồi trong thành đại loạn, bọn họ trực tiếp trốn vào dưới lòng đất.
Ngay từ đầu dưới lòng đất còn có yêu quái đuổi theo, đều bị hai người giết, đợi đến khi phía trên đại loạn, những yêu quái kia đều bắt đầu tranh đoạt thức ăn, dưới lòng đất liền không còn xuất hiện yêu quái nữa.
Có lẽ đã tất cả yêu quái ẩn nấp dưới lòng đất, cũng đều đi ra ngoài tranh đoạt thức ăn.
Lại qua nửa canh giờ.
Chờ sau khi hai người khôi phục thể lực, mới từ dưới đất đi ra.
Lúc này, cả tòa Hắc Vân thành đã biến thành một mảnh phế tích, một ít binh lính nhân loại đang quét dọn chiến trường.
Lúc này, Nguyệt Ảnh cũng mang theo ngân giáp thiết kỵ, đắc thắng mà về.
Bảo điệp đưa tin cũng có thể gửi tin tức.
Nguyệt Ảnh hỏi vị trí của hắn, sau đó mang theo mấy trăm nữ tử hộ vệ, chạy tới Hắc Vân thành, hội họp cùng hai người.
Hai bên gặp mặt, đều đánh giá đối phương.
Lạc Thanh Chu mở miệng trước:
- Chúc mừng Nguyệt Ảnh đại nhân, đánh bại đại quân Yêu tộc, lập được công lao bất thế.
Nguyệt Ảnh không nói gì, xoay người xuống ngựa, tự mình dắt một con ngựa, đi tới trước mặt hai người nói.
- Lên ngựa đi.
Lạc Thanh Chu không từ chối, xoay người lên ngựa, sau đó vươn tay, nhìn thiếu nữ dưới ngựa, nhẹ giọng nói:
- Nguyệt tỷ tỷ, nào.
Nguyệt Dao không để ý tới hắn, con ngươi lạnh như băng nhìn về phía các chiến mã khác.
Lạc Thanh Chu đột nhiên nhảy xuống ngựa, ôm lấy eo nhỏ nhắn của nàng, trực tiếp ôm nàng lên lưng ngựa, sau đó lên ngựa ngồi ở phía sau nàng, từ phía sau ôm chặt lấy nàng.
Nguyệt Dao dùng sức giãy dụa một chút, giãy giụa không thoát ra được, thấy tất cả mọi người đều nhìn mình, chỉ đành hơi cúi đầu, yên tĩnh lại.
Nguyệt Ảnh nhìn hai người một cái, xoay người, lên chiến mã của mình. Mấy trăm ngân giáp hộ vệ, vây quanh ba người, ra khỏi thành, trở về doanh trại.
Nguyệt Ản đồng hành cùng hai người, sau khi đi một lát, mới mở miệng nói:
- Các ngươi sao lại đột nhiên suy nghĩ về chuyện đốt kho lương?
Lạc Thanh Chu nghiêm trang nói:
- Thật ra trước khi ta đến Hắc Vân thành, sau khi ta nhìn thấy chấm đỏ được Nguyệt Ảnh đại nhân đánh dấu trên bản đồ, ta liền đoán được, Nguyệt Ảnh đại nhân có thể muốn xuống tay từ đây, chỉ là hẳn không có cơ hội. Lúc ấy ta đã âm thầm hạ quyết tâm, nếu như có cơ hội, nhất định phải giúp Nguyệt Ảnh đại nhân... Dù sao thân là nam nhi Đại Viêm, lại thân là phu quân của Nữ đế, tru yêu giết địch, là trách nhiệm của ta.