Chương 2470: Văn nhân võ giả đệ nhất Đại Viêm! Tiến triển với Nguyệt tỷ tỷ (2)

Nguyệt Ảnh quay đầu, nhìn hắn một cái, mặt không chút thay đổi nói:

- Có thể nói thật không?

Lạc Thanh Chu: - ...

- Được rồi, nói thật chính là... Chúng ta bị Yêu tộc phát hiện, vây đuổi chặn lại, không có đường trốn, vừa rồi ta nghĩ tới đây có một kho lương, cho nên liền liều ăn cả ngã về không đi tới nơi này, chuẩn bị phóng hỏa tạo thành hỗn loạn... Nhưng không ngờ, những yêu quái kia lại tệ đến như thế...

- Phụt...

Lúc này, một nữ tử hộ vệ phía sau đột nhiên cười nhạo một tiếng.

Lạc Thanh Chu quay đầu nhìn lại, nữ tử kia tóc bạc buộc đuôi ngựa, đao rộng vác trên vai, dáng người thon dài, một đôi chân dài thẳng tắp rắn chắc, trước ngực cũng có chút nguy nga, cả người tư thế oai hùng hiên ngang, rất có một loại mỹ cảm anh vũ.

- Ngươi nhìn cái gì?

Đao Linh trợn trừng mắt, rồi không để ý tới hắn nữa.

Nguyệt Ảnh trầm mặc trong chốc lát, nhìn hai người nói:

- Lần này đại thắng biên cảnh, ta sẽ tấu lên thỉnh công cho hai người các ngươi. Không biết tên của cô nương này là gì?

Thân thể thiếu nữ này là Hoa Cốt, nàng đương nhiên biết.

Thứ nàng hỏi là thần hồn.

Đây cũng là thứ bệ hạ yêu cầu nàng hỏi.

Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua thiếu nữ trong ngực, nói:

- Không cần thỉnh công cho nàng, nàng không cần.

Nguyệt Ảnh lại nhìn hai người một cái, nói:

- Hai quân giao chiến, dù thắng hay bại, bất kỳ một chi tiết nào cũng phải cẩn thận trình lên bệ hạ. Huống chi lần đại thắng này, các ngươi xâm nhập vào phía sau yêu quân, thiêu hủy kho lương thực của yêu quân, quan trọng, nên tính lập công, đương nhiên phải đưa tình huống của hai người các ngươi báo chi tiết cho bệ hạ.

Lạc Thanh Chu nhìn về phía nàng nói:

- Nguyệt Ảnh đại nhân, chuyện này, ta sẽ tự mình nói cho bệ hạ biết. Về phần công lao, cả hai ta đều không quan tâm.

Nguyệt Ảnh thấy thái độ kiên quyết của hắn, ánh mắt giật giật, không nói thêm nữa.

Sau nhất thời.

Một kỵ binh nhanh chóng chạy tới, bẩm báo kết quả chiến trận ở bên tai nàng.

Đợi sau khi tên kỵ binh kia rời đi, nàng lại mở miệng nói:

- Lần này đại khái tru sát hai vạn tướng sĩ Yêu tộc, tàn quân Yêu tộc còn lại chạy trốn vào sa mạc phía bắc, có thể sẽ vòng qua nơi này, tiến vào mấy tòa thành trì bị Yêu tộc chiếm lĩnh. Bởi vì yêu quân nơi này đại bại, Yêu quân Yên Thành cùng Vân Thành phía sau, đều bỏ thành mà chạy. Bây giờ chúng ta còn ba tòa thành trì bị chiếm đóng.

Lạc Thanh Chu hỏi:

- Biên giới tổng cộng tụ tập bao nhiêu yêu quân? Làm thế nào để giành được nhiều thành trì như vậy.

Nguyệt Ảnh nhíu mày nói:

- Ngay từ đầu chỉ có ba vạn, nhưng sức chiến đấu vô cùng cường hãn, biên quân không cách nào chống cự. Lúc ấy Thái vương quản lý quân nơi này, không đi cứu viện, cho nên bị quân đội Yêu tộc đoạt mấy tòa thành trì. Trong quốc gia lại xảy ra chuyện thất vương phản loạn, cho nên kéo dài đến bây giờ. Hiện tại, một ít yêu quân của nước láng giềng, cũng đều đang tụ tập mà đến, có lẽ đã hiện tại tổng cộng có sáu vạn yêu quân.

Lạc Thanh Chu trầm ngâm một chút, nói:

- Từ tình huống chiến đấu lần này mà xem, sức chiến đấu của thành viên Yêu tộc hẳn tương đối mạnh, nhưng về phía quân đội, thoạt nhìn lực ngưng tụ không đủ, cũng không có ý chí tín ngưỡng cùng chiến đấu gì. Cảm giác số lượng nhiều hơn nữa, cũng chỉ là một đĩa cát, chỉ cần tìm được cơ hội, đánh tan rất dễ.

Nguyệt Ảnh gật đầu nói:

- Quả thực là như thế. Trong yêu quân không đoàn kết, cho dù khi đối đầu với đội quân ta, trong quân đội của chúng nó vẫn thường xuyên xảy ra chuyện tự giết lẫn nhau.

Lạc Thanh Chu nhìn về phía nàng nói:

- Loại tình huống này, nhất định phải tốc chiến tốc thắng, triệt để đánh bại chúng nó, diệt cỏ tận gốc. Nếu chờ trong tộc chúng xuất hiện một lãnh tụ ưu tú, đoàn kết bọn chúng lại, lập ra tín ngưỡng cùng mục tiêu cho chúng nó, làm cho tâm của chúng nó đều ngưng tụ lại, có lẽ đã chúng ta sẽ gặp khó khăn.

Nguyệt Ảnh gật gật đầu, nói:

- Ta cũng nghĩ như vậy. Tiếp theo, chúng ta sẽ tập trung binh lực, tấn công thành trì tiếp theo, cho đến khi đoạt lại Mạc Thành, tiêu diệt hoàn toàn chúng.

Lạc Thanh Chu nói:

- Có tướng lĩnh như Nguyệt Ảnh đại nhân ở biên cảnh, những thứ này khẳng định không phải việc khó, khó trách bệ hạ ở kinh đô yên tâm như vậy.

Dừng một chút, hắn lại nói:

- Còn nữa, ta cảm thấy, bệ hạ nên giao toàn bộ binh quyền ở biên cảnh cho Nguyệt Ảnh đại nhân, như vậy đại nhân mới có thể phân phối tốt hơn. Uất Trì tướng quân là danh tướng, nhưng nghe nói lại am hiểu phòng thủ, đối với loại chiến lược chủ động tấn công này, chỉ sợ lĩnh ngộ có chút thiếu sót. Thời cơ trên chiến trường thoáng qua trong nháy mắt, nhất định phải có một đại tướng khống chế binh quyền quả quyết mới có thể nhanh chóng nắm bắt từng cơ hội.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters