- Lời của trẫm còn chưa nói hết. Ngươi là phu quân của trẫm, nếu là vì ngươi tu luyện, trẫm đương nhiên có thể cố làm, dung túng một lần. Có điều, ngươi phải đáp ứng với trẫm hai chuyện.
Lạc Thanh Chu nói:
- Bệ hạ xin nói.
Nam Cung Hỏa Nguyệt mắt nhắm lại, thấp giọng nói:
- Lần sau, không được sử dụng lôi điện trong động phủ của trẫm nữa.
Lạc Thanh Chu lập tức nói:
- Thần tuân mệnh.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn hắn, nghiêm túc nói:
- Ngày mốt đi biên cảnh, đừng manh động, nhất định phải nghe trẫm phân phó. Trẫm bảo ngươi làm cái gì, ngươi phải làm cái đó.
Lạc Thanh Chu trầm mặc.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn hắn chằm chằm, yên lặng chờ một lúc, thấy hắn vẫn không trả lời, đột nhiên tự giễu cười, nhẹ nhàng thở dài một hơi:
- Xem ra, trẫm và hài nhi trong bụng trẫm, cũng không so được với nữ tử bên ngoài.
Ngữ khí điềm đạm. Nhưng lời nói như tiếng sấm, như nổ vang trong đầu người nào đó.
Căn phòng bỗng im lặng.
Lạc Thanh Chu đứng hình tại chỗ, không nhúc nhích, trên mặt lộ ra vẻ mờ mịt khó hiểu, dường như không nghe rõ lời nàng nói.
Hoặc nghe rõ, nhưng không thể tin được.
Hắn sững người một lúc lâu.
Hắn mới run giọng nói:
- Ngươi... Ngươi vừa nói gì?
Nguyệt Dao cũng ngẩng đầu lên nhìn.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn nàng, cằm hơi ngửa lên, ngữ khí điềm đạm nói:
- Không có gì, không nghe rõ thì thôi. Trẫm nói chuyện, chưa bao giờ nói lần thứ hai.
- Xuy...
Long nhi đột nhiên cười nhạo, nói:
- Công tử, đừng tin chuyện hoang đường của nàng, nàng đang gạt ngươi đó.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nheo mắt lại, nói.
- Trẫm gạt ngươi cái gì?
Long nhi cười lạnh lùng nói:
- Ngươi lừa dối công tử, trước khi thành thân đã lừa! Đã lừa dối! Hừ, có tin bây giờ ta đem bí mật của ngươi nói cho công tử không?
Vừa dứt lời, Nam Cung Hỏa Nguyệt lập tức biến sắc.
Long nhi hừ lạnh một tiếng, còn muốn nói tiếp, thiếu nữ ngồi trước nàng, đột nhiên nói:
- Long nhi, ngươi về trước đi.
Long nhi liền nói:
- Tỷ tỷ, Long nhi không đi. Nếu Long nhi đi rồi, tiểu liếm cẩu này sẽ khi dễ ngươi. Nàng độc mồm độc miệng, ngươi không thể nói lại nàng ấy.
Lạc Thanh Chu cũng vội vàng nói:
- Long nhi, ngươi về trước đi, ta còn muốn tu luyện.
Long Nhi bĩu môi, nói:
- Vậy Long nhi ở đây chờ.
- Hừ, đồ theo đuôi.
Nam Cung Hỏa Nguyệt mỉa mai, đứng lên, vén váy đỏ, lạnh lùng nói:
- Đi thôi, xuống mật thất.
Long Nhi hừ lạnh nói:
- Có bản lĩnh thì ngươi đừng chạy.
Nam Cung Hỏa Nguyệt không để ý tới nàng nữa, miệng lẩm bẩm ‘ấu trĩ’, rồi đi ra cửa.
- Nguyệt tỷ tỷ, đi.
Lạc Thanh Chu lui về phía sau vài bước, thấp giọng nói.
Nguyệt Dao yên lặng đi theo.
Nam Cung Hỏa Nguyệt dẫn hai người vào phòng tu luyện, từ trong phòng tu luyện chuẩn bị tiến vào lòng đất.
Sau khi tiến vào phòng tu luyện.
Nàng dừng bước, quay đầu, nhìn thiếu nữ bạch y phía sau nói:
- Nguyệt Dao cô nương, động phủ này bình thường là nơi trẫm tu luyện, phu quân nhà ta cũng thường xuyên tới đây cùng trẫm.
Ánh mắt Nguyệt Dao nhìn về phía bồn tắm sương mù mờ mịt bên cạnh.
Nam Cung Hỏa Nguyệt cười nói:
- Đây là nơi chúng ta tắm.
Lạc Thanh Chu vội vàng nói:
- Bệ hạ, thời gian của ta không còn nhiều, đi thôi, đi xuống đi.
Nói xong, liền chui vào cửa đá, vội bước xuống bậc thang.
Khóe miệng Nam Cung Hỏa Nguyệt hơi nhếch lên, hướng về phía sau đưa tay nói:
- Nguyệt Dao cô nương, cần trẫm đỡ ngươi không?
Nguyệt Dao thần sắc điềm tĩnh đi ngang qua nàng, đi vào thông đạo.
Nam Cung Hỏa Nguyệt liếc nhìn bóng lưng nàng, đi theo phía sau.
Cửa đá từ từ đóng lại.
Ba người rất nhanh đã tới lòng đất.
Linh quáng tản mát ra nguyên khí tinh thuần, đập vào mặt.
Lạc Thanh Chu dừng ở phía dưới linh quáng chi tâm, ngẩng đầu lên nhìn, linh quáng chi tâm cực lớn, ở vị trí trung tâm của cả tòa linh quáng, nhẹ nhàng phát sáng.
Nếu như không có hắn, có lẽ còn có thể duy trì linh quáng này rất nhiều năm.
Nhưng sau khi hắn hấp thụ, tuổi thọ của nó sẽ giảm đi một nửa.
Lợi dụng linh quáng chi tâm tu luyện, tốc độ tu luyện chắc chắn sẽ nhanh hơn rất nhiều, nhưng đối với cả tòa linh quáng mà nói, sẽ là một tổn thất không hề nhỏ.
Rất ít quốc gia chỉ vì một người tu luyện, mà hủy hoại cơ nghiệp và tương lai của các võ giả của cả nước.
Cho dù là Tam Đại Tiên Tông nắm rất nhiều linh quáng, có lẽ cũng sẽ không để cho đệ tử bọn họ trực tiếp dùng linh quáng chi tâm tu luyện.
Tông môn coi trọng việc truyền thừa.
Nếu linh quáng chi tâm bị hủy hoại, thì làm sao nói đến truyền thừa từ đời này sang đời khác?
Điều này đặc biệt đúng đối với một đất nước.
Nhưng giờ đây Đại Viêm đã không còn có thể lui.
Nữ Đế đưa ra quyết định này, hẳn là cũng đã trải qua đấu tranh tư tưởng rất lâu.
Thay vì quy phục Phiêu Miểu Tiên Tông, làm cho toàn bộ Đại Viêm lâm vào cảnh diệt vong, không bằng buông tay đánh một trận.