Nàng đem hy vọng của mình cùng toàn bộ Đại Viêm, đều đặt ở trên người hắn.
Cho nên, làm sao hắn có thể phụ lòng nàng?
- Bệ hạ, khi nào chúng ta xuất phát đi biên cảnh?
Hắn đột nhiên quay đầu hỏi.
Nam Cung Hỏa Nguyệt đứng bên cạnh yên lặng nhìn hắn, nói:
- Bạch trưởng lão nói, trưa ngày mốt đến là được. Các môn phái khác đã xuất phát, chúng ta có thể trễ một chút, sau rạng sáng ngày mốt xuất phát cũng kịp. Bạch viện trưởng nói nơi đó có một thanh linh bảo phi kiếm, vài canh giờ là sẽ đến.
Lạc Thanh Chu gật đầu, nói:
- Bệ hạ xin hãy đi vào rạng sáng hôm sau.
Nam Cung Hỏa Nguyệt vừa nghe, trầm mặt xuống:
- Tại sao, ngươi ghét bỏ trẫm ở chỗ này quấy rầy hai người các ngươi sao?
Lạc Thanh Chu nhẹ giọng nói:
- Không phải, ta chỉ muốn chuyên tâm tu luyện, không muốn phân tâm. Ta cảm giác lần đột phá này, có lẽ so với trước kia còn khó hơn, cho nên...
- Đột phá?
Nam Cung Hỏa Nguyệt nghe xong sửng sốt, hoang mang nói:
- Ngươi.... Ngươi lại muốn đột phá? Rõ ràng mấy ngày trước ngươi mới đột phá, hơn nữa còn liên tục đột phá hai cấp, như thế nào lại... Chờ một chút, là thần hồn muốn đột phá, hay là Lôi Linh Chi Căn?
Lạc Thanh Chu nghi ngờ nói:
- Đương nhiên là thân thể. Nguyệt tỷ tỷ không nói với ngươi sao? Ta lần này là muốn chạy nước rút cảnh giới Đại Tông Sư, đi biên cảnh cũng là vì lấy yêu đan, để chuẩn bị đột phá.
Nam Cung Hỏa Nguyệt hoang mang, bất động tại chỗ, trong đầu trống rỗng.
- Đại... Đại tông sư...
- Sao lại... Làm sao có thể, nhanh như vậy...
Nàng vốn tưởng rằng hai người ở lòng đất tu luyện, chỉ là lợi dụng linh quáng để tu luyện công pháp lợi hại gì đó, có lẽ sư tỷ muốn truyền thụ công pháp bí mật gì cho hắn, ai có thể biết, hắn lại muốn... Đột phá...
Hơn nữa còn là... Đại tông sư...
Nhưng mấy ngày trước hắn mới liên tục thăng hai cấp.
Có lẽ Nguyệt Ảnh cũng cho rằng hắn nói khoác, cho nên mới không bẩm báo.
Nếu như bây giờ không phải nàng trực tiếp nghe hắn nói, nếu như sư tỷ không ở chỗ này, có lẽ ngay cả nàng cũng sẽ không tin, huống chi là người khác.
Vừa rồi thăng hai cấp, không quá mấy ngày, bây giờ lại muốn đột phá đại cảnh giới, ai dám tin tưởng?
- Bệ hạ, lần này thật sự rất quan trọng, hơn nữa ta không dám cam đoan ta có thể thành công đột phá. Dù sao cũng là đại cảnh giới, quả thực ta cũng vừa thăng cấp không lâu, nhưng bất luận như thế nào, ta cũng muốn thử một lần...
Ánh mắt Lạc Thanh Chu kiên nghị nói.
Nam Cung Hỏa Nguyệt lấy lại tinh thần, vội vàng nói:
- Phi Dương trẫm tin tưởng ngươi nhất định có thể thành công đột phá! Hãy tin tưởng vào bản thân mình! Ngươi là nam nhân của Nam Cung Hỏa Nguyệt ta, là hy vọng của Đại Viêm ta, ngươi nhất định có thể làm được! Không thể nói là không được.
Nói xong, nàng nhìn về phía thiếu nữ bên cạnh, ánh mắt phức tạp.
Nàng biết, hắn sở dĩ có thể thăng cấp tu luyện nhanh như vậy, đều là nhờ nàng đang giúp hắn.
Đối với hắn, nàng ấy thực sự quan trọng.
Giờ đây, trong lòng Nam Cung Hỏa Nguyệt, không chỉ có kích động, vui mừng, kinh hỉ, mà còn hâm mộ, ghen tị, chua xót, cùng uể oải.
Quả nhiên, bất luận ở nơi nào, nàng ta đều lợi hại hơn nàng...
- Nguyệt Dao cô nương, trẫm đem hắn giao cho ngươi.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nói xong, trầm mặc, nhìn nàng nói:
- Chỉ cần hắn có thể thành công, bất luận ngươi làm như thế nào, bất luận ngươi làm cái gì, trẫm đều sẽ ủng hộ ngươi.
Nói xong, nàng cũng không nán lại, nhìn về phía nam tử phía trước, mỉm cười, nói:
- Phi Dương, trẫm ở bên ngoài chờ tin tức tốt của ngươi.
Dứt lời, xoay người rời đi.
Lạc Thanh Chu nhìn bóng lưng của nàng, liền nói:
- Bệ hạ, ta còn có một chuyện muốn hỏi ngươi, hy vọng ngươi có thể nói cho ta biết sự thật.
Nam Cung Hỏa Nguyệt dừng bước, quay đầu nhìn hắn, nhẹ giọng nói:
- Ngươi hỏi đi.
Nói tiếp:
- Bất luận là chuyện gì, chỉ cần trẫm biết, đều sẽ nói cho ngươi.
Lạc Thanh Chu nhìn chằm chằm vào mắt nàng nói:
- Bệ hạ lúc trước nói, ngươi và hài tử trong bụng ngươi...
- Ta lừa ngươi thôi.
Nam Cung Hỏa Nguyệt cười, nói:
- Trẫm nói giỡn với ngươi chút mà thôi, không nên để ở trong lòng.
Nói xong, hồng y phiêu phiêu, bước nhanh rời đi.
Nàng nhanh chóng đi lên bậc thang, tiến vào phòng tu luyện.
Nguyệt Vũ ở trong phòng lau bàn, thấy nàng trở về, cung kính nói:
- Linh quáng quan trọng như vậy, bệ hạ không ở đó nhìn sao?
Nam Cung Hỏa Nguyệt ngồi xuống trước bàn, trầm mặc, nhìn nàng nói:
- Nơi đó là quan trọng nhất, không phải là linh quáng.
Nguyệt Vũ khó hiểu nhìn nàng.
Linh quáng chính là truyền thừa của toàn bộ võ giả Đại Viêm, là hy vọng của cả Đại Viêm, làm sao có thể không phải quan trọng nhất đây?
- Bệ hạ, vậy nơi đó quan trọng nhất là cái gì?
Nàng ấy tò mò.