Chương 2478: Nữ Đế mang thai? (2)

Ngón tay ngọc thon dài của Nam Cung Hỏa Nguyệt nhẹ nhàng vuốt ve chén trà trong tay, ánh mắt lóe lên, sắc mặt phức tạp nói:

- Quan trọng nhất. Tất nhiên là hắn.

- Hắn ta sao?

Nguyệt Vũ sửng sốt.

Nam Cung Hỏa Nguyệt tự tin, đắc ý nói:

- Có hắn ở đây, cho dù tòa linh quáng kia có bị phá hủy, Đại Viêm ta, vẫn sẽ có hy vọng! Ọe….

Bất ngờ, nàng vừa nói xong, đột nhiên “ọe” một tiếng.

Nguyệt Vũ vội vàng nói:

- Bệ hạ, người làm sao vậy?

Nam Cung Hỏa Nguyệt sửng sốt, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc không rõ, lẩm bẩm nói:

- Kỳ lạ, vừa rồi quả thật là lời ta nói, không phải là... Liếm cẩu Tiểu Nguyệt, ta làm sao có thể... Lại buồn nôn?

Ánh mắt của nàng bất ngờ nhìn về phía mâm trái cây đặt trên bàn đá trong góc.

Khi nàng nhìn thấy quả quýt vàng, liền nuốt nước bọt, ngay lập tức ra lệnh:

- Nguyệt Vũ, đi mang đĩa trái cây đến đây.

Nguyệt Vũ hơi giật mình, lập tức đáp ứng, buông đồ trong tay xuống, bưng đĩa trái cây tới, nhẹ giọng nói:

- Bệ hạ muốn ăn gì? Nguyệt Vũ giúp người.

- Không cần.

Nam Cung Hỏa Nguyệt vươn tay ngọc ra, lấy một quả quýt từ trong đĩa trái cây, nhưng cũng không ăn ngay, nhíu mày nhìn một lát, chậm rãi đặt ở dưới mũi, ngửi ngửi.

Thật kỳ lạ.

Tại sao ta bỗng nhiên thích ngửi mùi này?

Giật mình, nàng bóc quả quýt ra.

Nhìn quýt tươi ngon ngọt mọng nước bên trong, nàng nuốt nước bọt, vội bóc ra một múi, bỏ vào miệng.

- Ngọt thật...

Nàng thoải mái nhắm mắt và nhanh chóng đã ăn hết một trái.

Nguyệt Vũ đứng ở một bên, nghi ngờ nhìn nàng.

Trong khi đó.

Ở linh quáng dưới lòng đất, Lạc Thanh Chu vừa ngồi xuống, bắt đầu chuẩn bị vận chuyển công pháp.

Thiếu nữ ngồi trước hắn, đột nhiên lạnh lùng nói:

- Cởi quần áo ra, cởi tất cả.

- Hả?

Lạc Thanh Chu mở mắt ra, kinh ngạc nhìn nàng.

- Cởi áo ra ư?

- Tất cả đều cởi ra?

Bây giờ hắn ta thực sự rất nóng.

Linh quáng chi tâm trên đỉnh đầu, toát ra nguyên khí tinh thuần bao phủ lấy hắn.

Đồng thời, năng lượng còn sót lại của long huyết và yêu đan luyện hóa trong cơ thể vẫn thiêu đốt huyệt đạo kinh mạch cùng lục phủ ngũ tạng của hắn.

Thân thể giống như một lò lửa, năng lượng trong cơ thể đang bị thiêu đốt, tôi luyện.

Hai người ngồi đối diện nhau.

Lạc Thanh Chu nhìn nàng, không do dự, một bên cởi áo, một bên nói:

- Nguyệt tỷ tỷ nhìn thân thể của ta, ngươi phải chịu trách nhiệm với ta.

Nguyệt Dao ngồi trước mặt hắn, sắc mặt lạnh lùng, vẫn không để ý tới hắn.

Lạc Thanh Chu cởi áo, để lộ ra thân thể rắn chắc, rồi nhìn thoáng qua phía dưới, hỏi:

- Phía dưới có cần cởi không?

Nguyệt Dao im lặng, chậm rãi nhắm mắt lại.

Lạc Thanh Chu thầm nghĩ:

- Nếu tất cả đều cởi sạch, hẳn là bao gồm cả phía dưới... Thế nhưng, phương thức tu luyện gì, ngay cả phía dưới cũng cần cởi sạch?

- Nguyệt tỷ tỷ, phía dưới cũng phải cởi sạch sao?

Hắn hỏi một lần nữa.

Nguyệt Dao không trả lời, trước mặt đột nhiên xuất hiện một luồng khí tức trăng trắng.

Lập tức, khí tức kia rất nhanh ngưng tụ thành một vòng xoáy, bắt đầu chậm rãi xoay tròn.

- A!

Nàng vươn ngón tay nhỏ nhắn ra và nhẹ nhàng điểm một cái.

Vòng xoáy nguyệt quang đột nhiên vỡ vụn, biến thành nhiều vòng xoáy nguyệt quang nhỏ hơn, tản ra dán vào quanh người Lạc Thanh Chu.

Nguyên khí tinh thuần mà nồng đậm bốn phía, lập tức tập trung lại.

- Bắt đầu đi.

Nàng khẽ động mi, lạnh lùng nói.

Lạc Thanh Chu nhắm hai mắt lại, xua đi mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu, bắt đầu vận chuyển công pháp.

Khí tức trong cơ thể chuyển động một cách nhanh chóng.

Rất nhanh, trên đỉnh đầu của hắn, xuất hiện một vòng xoáy nguyên khí trong suốt.

Không lâu sau đó.

Từng cỗ nguyên khí tinh thuần, bắt đầu tràn vào cơ thể hắn từ bốn phương tám hướng, từ đỉnh đầu, từ mọi bộ phận cơ thể.

Nếu là trước đó, kinh mạch huyệt khiếu trong cơ thể hắn chắc chắn không cách nào chịu đựng được.

Nhưng hiện giờ những bộ phận này trong cơ thể hắn, vừa được năng lượng của long huyết yêu đan cùng với linh dịch tôi luyện chuyển hóa, nên không có gì đáng lo ngại.

Tới đi!

Hãy cho cơn bão nguyên khí đến dữ dội hơn nữa.

Nguyên khí tinh thuần bốn phía, cuồn cuộn không ngừng dâng trào trong thân thể.

Hắn tăng tốc độ, trong lòng kêu gào.

Lần chạy nước rút này, là một đại cảnh giới, so với độ khó của tiểu cảnh giới lúc trước thì không thể so sánh được.

Cho nên, hắn nhất định phải dùng sức mạnh hung mãnh nhất, cường hãn nhất chạy nước rút.

Nguyên khí trong cơ thể nhanh chóng được chuyển hóa.

Đan điền, huyệt khiếu, các cơ quan, đều đang nhanh chóng tích lũy năng lượng, chuẩn bị chạy nước rút.

Một canh giờ sau.

Da thịt toàn thân hắn đột nhiên trở nên đỏ thẫm nóng bừng.

Đồng thời, trong cơ thể giống như có một luồng hỏa diễm đang thiêu đốt, các kinh mạch và huyệt khiếu, cảm thấy nóng rát.

Một lượng lớn nguyên khí tinh thuần tràn vào, các cơ quan trong cơ thể liên tục hoạt động không ngừng, nhanh chóng, hơn nữa những năng lượng cường đại này không ngừng va đập vào nhau, mặc dù thể chất của hắn đã được tôi luyện vô cùng cường đại, nhưng vẫn có chút không chịu nổi.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters