Đồng thời, hắn đột nhiên phát hiện ra quần của mình bắt đầu tan chảy.
Lúc hắn chuẩn bị dừng lại nghỉ ngơi một chút, một luồng khí tức lạnh lẽo, đột nhiên chạm vào ngực hắn.
Lập tức, nó từ từ lan ra ngực hắn.
Tiếp theo, một luồng khí lạnh tiến vào thân thể hắn, cơ thể nóng rực của hắn bắt đầu hạ nhiệt.
Xìiii...
Hắn thoải mái không khỏi giật mình một cái.
Nhưng một luồng khí lạnh này, chỉ kéo dài vài giây ngắn ngủi, liền biến mất không thấy.
Hắn mở mắt ra.
Thiếu nữ ngồi trước người hắn, vừa thu hồi ngón tay ngọc mảnh khảnh ngưng kết băng sương.
Toàn thân hắn đỏ thẫm, mặt đỏ tai đỏ nói:
- Nguyệt tỷ tỷ, tiếp tục đi, vẫn còn...
Ánh mắt Nguyệt Dao lạnh lùng nhìn hắn nói:
- Ngươi cần tự mình thừa nhận, tiếp tục rèn luyện sức chịu đựng của các cơ quan trong cơ thể, nếu không vượt qua, có thể sẽ phí công nhọc sức, mọi công sức trước đây đều đổ sông đổ bể. Bởi vì nhiệt độ khi đột phá cấp độ cao sẽ càng cao. Ta chỉ có thể giúp ngươi một chút khi ngươi thực sự không thể chịu đựng được.
Lạc Thanh Chu nghe vậy, không nói thêm nữa, nhắm mắt lại, tiếp tục tu luyện.
Nếu đã lựa chọn đi đường tắt đột phá, vậy tất nhiên phải chấp nhận nỗi đau mà người thường không thể chịu đựng.
Nếu như ngay cả chút đau đớn này cũng không chịu nổi, nói gì đến cứu Nguyệt tỷ tỷ, nói gì đến bảo vệ Nữ Đế, bảo vệ toàn bộ Đại Viêm?
Tiếp tục đi.
Vòng xoáy quanh thân quay nhanh.
Nguyên khí nồng đậm như thủy triều, lần thứ hai cuồn cuộn không ngừng tràn vào thân thể hắn.
Nửa canh giờ sau.
Tệ quá...
Hắn cảm giác lần này hắn hình như thật sự trần trụi.
Khó trách hắn vừa rồi hỏi Nguyệt tỷ tỷ có cần cởi sạch hay không, đối phương không trả lời.
Thì ra căn bản cũng không cần tự hắn cởi ra.
- Không phân tâm, không phân tâm….
- Tiếp tục tu luyện, tiếp tục tu luyện...
- Nguyệt tỷ tỷ không phải người khác, nếu có nhìn. Nhìn hắn cũng không chịu thiệt... Nhìn nàng ấy cũng không có phản ứng gì...
- Bình tĩnh, bình tĩnh...
- Cúi đầu, cúi đầu...
Khí tức nóng rực trong cơ thể rất nhanh đã bao phủ suy nghĩ miên man của hắn.
Tiếp tục đi!
Ầm ầm.
Nguyên khí như thủy triều tràn vào đan điền, lập tức nhanh chóng bị chuyển hóa thành từng cỗ năng lượng nóng rực, cùng nguyên lực trong đan điền dung hợp thành một thể, bắt đầu theo kinh mạch, lan ra toàn thân...
Nóng quá.
Toàn thân hắn run rẩy, vẫn cắn răng kiên trì như trước.
Lúc hắn sắp chịu không nổi, cỗ khí tức lạnh lẽo quen thuộc, lần thứ hai chạm vào người hắn.
Lúc này đây, đầu ngón tay lạnh lẽo kia chạm vào bụng hắn, vị trí đan điền.
- Xìii...
Hắn không khỏi lại sảng khoái phát ra một tiếng rên rỉ.
Nhưng cảm giác lạnh lẽo kia, vẫn chỉ dừng lại vài hơi thở, liền biến mất không thấy.
Hắn hít sâu một hơi, chịu đựng sức nóng như thiêu đốt trong cơ thể, tiếp tục hấp thu và chuyển hóa nguyên khí tinh thuần cuồn cuộn từ linh quáng chi tâm không ngừng phát ra...
Bên ngoài đã vào ban đêm.
Trong phòng tu luyện.
Nam Cung Hỏa Nguyệt phê duyệt xong tấu chương, cảm thấy mệt mỏi khó chịu, nhanh chóng nằm trên giường mềm ngủ thiếp đi.
Nguyệt Vũ giúp nàng đắp chăn, đến tắt ngọn đèn.
Sau đó một mình ngồi bên cạnh bồn tắm ngẩn người.
Trong khi đó.
Phiêu Miểu Tiên Tông cách xa vạn dặm.
Trên đỉnh núi, bên trong đại điện.
Tông chủ Mai Trường Thanh cùng bảy đại phong chủ, cùng với mười hai vị trưởng lão đang tề tụ một chỗ, đang triệu tập toàn tông đại hội.
Trên hành lang dài ngoài điện, cùng với quảng trường bên ngoài, đều tụ tập rất nhiều người.
Ngoại trừ đệ tử tinh anh nội môn ra, còn có đệ tử thân truyền của các phong, trưởng lão chấp sự vân vân.
Lúc này, trong đại điện, dường như có người đang tranh cãi.
- Chuyện Nguyệt Dao, không có gì để nói. Nếu nàng phá bỏ quy củ, không tuân thủ khế ước mình ký lúc trước, vậy chúng ta nhất định phải bắt nàng trở về trừng phạt để làm gương. Dù sao môn hạ đệ tử, cùng với các tông môn khác đều thấy, Phiêu Miểu Tiên Tông ta nhất định không thể để mất mặt. Nhưng về chuyện Đại Viêm sát hại trưởng lão và đệ tử tông môn ta, hừ, Nhạc Phong Chủ, cái này cũng không trách được người khác.
Một lão giả cao gầy mặc áo bào xám, vẻ mặt lạnh lùng nói.
Lời này vừa dứt.
Lưu Tiên Phong phong chủ Nhạc Dương Lâu, thản nhiên nói.
- Ý của Lâm trưởng lão, là đang trách lão phu sao?
Lâm Vạn Lý thân là một trong mười hai đại trưởng lão chủ phong, tất nhiên không sợ hắn, nghe vậy cười lạnh một tiếng.
- Rốt cuộc nên trách ai, Nhạc Phong chủ trong lòng rõ nhất, cần gì phải hỏi làm gì? Lưu Tiên Phong ngươi có ý đồ với Đại Viêm, cũng không phải ngày một ngày hai. Rõ ràng biết được Tam Đại Tiên Tông chúng ta lập ra quy củ, ký kết khế ước, dĩ nhiên còn vì chút lợi ích kia, uổng công tông môn ta, làm chút chuyện trộm gà mò chó không nói đạo nghĩa. Cho dù là thủ hạ ngươi làm, chẳng lẽ ngươi thân là phong chủ, hoàn toàn không biết sao?