Lạc Thanh Chu nói:
- Thần hồn đột phá đến Phân Thần cảnh hậu kỳ rồi. Thân thể cũng đột phá đến Tông Sư hậu kỳ.
Tử Hà tiên tử nhất thời chấn động:
- ...
Giữa sân, một lần nữa yên tĩnh lại.
Lạc Thanh Chu bị ánh mắt của nàng nhìn rất không được đương nhiên, vội vàng nói:
- Sư phụ, vậy… đệ tử đi trước. Đệ tử còn có việc, lần sau có thời gian sẽ trở lại.
Nói xong, liền muốn rời đi.
Tử Hà tiên tử chợt lóe hồng ảnh, ngăn ở trước mặt hắn, đôi mắt u oán không tiếng động nhìn hắn, váy đỏ tung bay, hương thơm trên người xông vào mũi.
- Sư phụ. Còn gì nữa không?
- Không sao đâu, chỉ là muốn nhìn ngươi... Nhân tiện, muốn hỏi, ngươi có to gan không?
Lạc Thanh Chu sửng sốt, muốn gật đầu, lại cảm thấy có thể có cạm bẫy, suy nghĩ một chút, chỉ đành nói:
- Có đôi khi lớn, có đôi khi nhỏ, phải xem tình huống...
Tử Hà tiên tử nghiêm túc nói:
- Vi sư cảm thấy lá gan ngươi rất lớn. Vì vậy, muốn hỏi, ngươi... Dám khinh sư diệt tổ không?
- Sư phụ, đệ tử còn có chuyện rất quan trọng, lần sau lại nói chuyện.
Lạc Thanh Chu nói xong, thân ảnh lập tức chợt lóe, chui xuống lòng đất, thi triển thổ hành thuật, chạy trốn.
Cái quái gì vậy?
Khi sư diệt tổ?
Trời giáng sấm sét mất.
Tử Hà tiên tử lại đứng tại chỗ trong chốc lát, mới thở dài một tiếng, sau đó đi vào động phủ.
Khi nàng đi tới phòng tu luyện, lập tức ngửi được một cỗ khí tức nồng đậm.
Lệnh Hồ Thanh Trúc sau khi đột phá, tựa hồ đã hao hết khí lực toàn thân, giờ phút này đang yên lặng nằm bên cạnh bồn tắm, không nhúc nhích, thân thể thon thả yếu ớt, có lẽ là do đột phá đến Tông Sư hậu kỳ, nhìn tuyết trắng mềm mại hơn bao giờ hết, đồng thời, từng cỗ năng lượng cường đại, tựa hồ đã tràn ngập kinh mạch huyệt khiếu toàn thân nàng, lúc này đang tràn ra bên ngoài...
Trong toàn bộ huyệt động tựa hồ đều tràn ngập cỗ năng lượng cường đại kia.
Thần hồn Phân Thần cảnh hậu kỳ, thân thể Tông Sư hậu kỳ.
Tu vi này... Đã vượt qua tông chủ phế vật như nàng...
Tử Hà tiên tử đi tới, chậm rãi ngồi xổm xuống bên cạnh nàng, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm nàng một lúc lâu, mới chậm rãi vươn tay, vuốt ve gương mặt kiều diễm mê người còn dính sợi tóc của nàng, thấp giọng lẩm bẩm:
- Sư muội, thật hâm mộ ngươi...
Lạc Thanh Chu xuống núi, từ dưới lòng đất đi ra.
Vù.
Hắn lấy ra phi kiếm, lập tức thân ảnh chợt lóe, nhảy lên.
Thần niệm vừa động, phi kiếm lập tức bay lên bầu trời đêm.
Lập tức, lại vọt lên trời, bắt đầu phi hành về phía trước.
Nhìn cảnh vật nhỏ bé phía dưới, Lạc Thanh Chu đứng vững thân thể, bắt đầu dần dần tăng tốc độ.
Tất cả mọi thứ trong thiên địa đều thu vào trong mắt.
Hào khí trong lòng hắn chợt sinh sôi, tiếp tục tăng nhanh tốc độ, trong nháy mắt, đã đến phía ngoài kinh đô.
Tốc độ phi hành, quả nhiên nhanh hơn so với chạy trên mặt đất nhiều. Hắn sợ dẫn đến phiền toái không cần thiết, sau khi chạy ra ngoài thành, liền đáp xuống, sau đó từ dưới lòng đất tiến vào thành.
Sau khi vào thành.
Hắn lấy ra bảo điệp đưa tin, gửi tin nhắn cho Nguyệt tỷ tỷ:【 Nguyệt tỷ tỷ, ta ở Đông Hồ chờ ngươi 】
Ánh trăng như nước.
Trên mặt hồ Đông Hồ, một chiếc thuyền nhỏ đậu giữa hồ, nhấp nhô theo gió.
Lạc Thanh Chu ngồi trên thuyền.
Đầu tiên là kiểm tra Lôi Linh Căn trong cơ thể một chút, sau đó nhắm hai mắt lại, lần nữa cảm thụ lôi kiếp.
Tuy nhiên, vẫn không có phản ứng.
Chờ một lúc.
Hắn lấy ra bảo điệp đưa tin, một lần nữa đọc tin tức Phấn Du tiên tử gửi tới.
Nếu như không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tối mai đối phương hẳn sẽ đến.
Quân đội đóng quân phụ cận kinh đô, hiện giờ đều đã tụ tập trong ngoài hoàng thành.
Nếu như dùng thần hồn xem xét, có thể nhìn thấy rất rõ ràng bầu trời hoàng thành, bao phủ một mảnh huyết khí nồng đậm.
Đó là mây khí huyết cường đại do võ giả tụ tập cùng một chỗ tạo thành.
Thần hồn bình thường nhìn từ xa, cung phải kinh hồn sợ hãi, nếu không cẩn thận đi vào, có thể sẽ bị thiêu thành tro tàn tại chỗ.
Nhưng lần này người của Phiêu Miểu Tiên Tông tới quá nhiều, hơn nữa đều là cao thủ từ Tông Sư hoặc là Phân Thần cảnh trở lên.
Quân đội võ giả kinh đô, không tới hai vạn.
Cho nên, nếu như thật sự muốn động thủ, Đại Viêm mặc dù liều chết, cũng không phải đối thủ.
Giờ phút này trong lòng Lạc Thanh Chu rất do dự.
Hắn đang suy nghĩ, có nên dẫn người Tần phủ đi trước hay không, tạm thời ở lại Lăng Tiêu tông, hoặc là giấu ở địa phương khác. Nếu đến lúc đó thật sự động thủ, chỉ sợ toàn bộ kinh đô, đều phải máu chảy thành sông.
Dân chúng bình thường trong thành, đương nhiên cũng sẽ gặp nạn theo.
Nhưng, hắn làm như vậy, lại có vẻ quá ích kỷ.
Nữ đế giao toàn bộ Đại Viêm cho hắn, bao gồm cả chính nàng, hiện giờ thời khắc nguy nan, thứ hắn suy nghĩ đầu tiên chính là để cho người nhà chạy trước?