Dựa theo tình huống bình thường, đương nhiên phải để cả nhà cùng báo hoàng ân, cùng tiến cùng lùi với quốc gia. Tin tưởng nhạc phụ đại nhân cùng nhị ca, đều nghĩ như vậy.
Nhưng...
Hắn thật sự lo lắng Tần nhị tiểu thư nhu nhược nhiều bệnh. Sợ nàng ấy sợ hãi, càng sợ nàng ấy gặp chuyện không may.
Trong lòng mâu thuẫn, trong tay hắn cầm bảo điệp đưa tin, do dự hồi lâu, vẫn không dám gửi tin nhắn cho Nữ đế.
Nữ đế cũng là gia đình của hắn.
Sao hắn lại có thể nói cho nàng ấy biết suy nghĩ này của mình chứ?
- Ai...
Hắn nhẹ nhàng thở dài một hơi, cất bảo điệp đưa tin đi.
Quên đi.
Dù sao Tần gia và Nữ đã đã trói cùng một chỗ từ lâu.
Mà hắn, lại trói chặt với toàn bộ Đại Viêm.
Nếu như Nữ đế vì nước hy sinh thân thể, toàn bộ Đại Viêm lật đổ, hắn và Tần gia, đương nhiên cũng phải đi theo cùng khẳng khái chịu chết.
Vì quân vì quốc, Tần gia cũng không nên đứng ngoài cuộc.
Trong đầu hắn đang suy nghĩ miên man, phía sau đột nhiên truyền đến một âm thanh lạnh như băng mà quen thuộc:
- Làm sao vậy?
Hắn quay đầu nhìn lại.
Thiếu nữ mặc quần áo trắng như tuyết, không biết từ lúc nào, đang yên lặng không tiếng động đứng ở phía sau hắn, vẫn là gương mặt thanh thuần mà quyến rũ, xinh đẹp mà lạnh như băng.
Mùi hương ngọt ngào độc đáo trên người Hoa Cốt, theo gió đêm, xông vào mũi.
Lạc Thanh Chu lại không chút do dự, trực tiếp nắm bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo mà mềm mại như không xương của nàng trong lòng bàn tay, sau đó lôi kéo nàng nói:
- Nguyệt tỷ tỷ, ngồi một lát.
Nguyệt Dao khẽ cứng đờ, lập tức vẻ mặt lạnh như băng nói:
- Buông ra.
Lạc Thanh Chu không chỉ không buông ra, cánh tay còn đột nhiên dùng sức, trực tiếp kéo nàng vào trong ngực, nói:
- Không buông.
Thiếu nữ ngã vào lòng hắn, mềm mại như không xương, vẫn lạnh như băng như trước.
Chỉ là... Mở to hai mắt, không nhúc nhích, nhu thuận đến kỳ lạ.
Lạc Thanh Chu nhất thời cứng đờ, đột nhiên ngẩng đầu nhìn lại. Một thân ảnh trăng trắng, phiêu trên đỉnh đầu hắn, đang cúi đầu, ánh mắt lạnh như băng nhìn hắn.
- Nguyệt tỷ tỷ, cần gì phải...
Đối phương bay giữa không trung, vẻ mặt lạnh như băng, không để ý tới hắn.
Lạc Thanh Chu đành phải thần hồn xuất khiếu, bay lên giữa không trung, đối mặt với nàng, thành khẩn xin lỗi:
- Nguyệt tỷ tỷ, ta sai rồi, lần sau... Đúng rồi, Nguyệt tỷ tỷ, chính sự quan trọng, mau giúp ta kiểm tra một chút đi.
Thân ảnh trăng trắng lại lạnh như băng nhìn hắn trong chốc lát, mới rơi xuống, thần hồn trở về cơ thể.
Lạc Thanh Chu cũng vội vàng trở về cơ thể.
- Kiểm tra bằng cách nào? Có cần cởi áo không?
Nguyệt Dao không nói gì, vươn ra một ngón tay ngọc mảnh khảnh, cách quần áo, chạm vào bụng hắn, lạnh như băng nói:
- Nhắm mắt lại, tĩnh tâm, buông lỏng phòng hộ trong cơ thể ra, để khí tức của ta đi vào...
Lạc Thanh Chu lập tức nhắm hai mắt lại, làm theo từng cái một.
Không lâu sau đó.
Hắn liền cảm thấy một cỗ khí tức lạnh lẽo, theo da thịt bụng hắn chui vào trong cơ thể.
Hơi thở xa lạ xuất hiện.
Nguyên lực trong đan điền của hắn, cùng với năng lượng các nơi trên thân thể, đều rục rịch, tựa hồ muốn xông tới công kích, nhưng bị hắn đè ép.
Cỗ khí tức lạnh lẽo kia, một đường quanh quẩn đi về phía trước, rất nhanh đến chỗ Lôi Linh căn của hắn.
Tạm dừng một chút.
Cỗ khí tức kia đột nhiên dung nhập vào trong sương mù dày đặc ẩn giấu lôi linh căn của hắn.
Lại qua một lát nữa.
Cỗ khí tức kia chậm rãi rời khỏi, từ trong cơ thể hắn rời đi.
Lạc Thanh Chu mở hai mắt ra, thấy nàng hơi nhíu mày, trên mặt tựa hồ lộ ra vẻ nghi hoặc, vội vàng mở miệng hỏi:
- Nguyệt tỷ tỷ, ta không sao chứ?
Nguyệt Dao tựa hồ vẫn đang suy nghĩ cái gì, vẫn chưa trả lời.
Lạc Thanh Chu thấy nàng như thế, trong lòng nhất thời càng thêm bất an, lại chờ đợi một hồi, nhịn không được lại hỏi:
- Nguyệt tỷ tỷ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ta tu luyện sai lầm? Hay là lần đột phá này, căn bản không có lôi kiếp?
Nguyệt Dao lại suy tư một hồi, mới nhìn hắn nói:
- Lúc ngươi xông quan, ở cùng ai?
Lạc Thanh Chu cũng không giấu diếm, nói:
- Cùng sư thúc ta, Lệnh Hồ Thanh Trúc của Lăng Tiêu Tông. Lúc ta xông quan ở trong phòng tu luyện, nàng ở bên ngoài.
Nguyệt Dao mặt không chút thay đổi, lại nói:
- Ngươi và nàng làm cái gì?
Trên mặt Lạc Thanh Chu lộ ra vẻ xấu hổ, nói:
- Nguyệt tỷ tỷ hỏi là lúc ta xông quan sao?
Nguyệt Dao thản nhiên nói:
- Lúc xông quan, cùng với trước sau xông quan, đều nói.
Lạc Thanh Chu cứng đờ một chút.
Nhưng suy nghĩ chuyện này quan trọng, hắn không dám giấu diếm, chỉ đành kiên trì nói:
- Trước khi xông quan không làm gì, sau khi ta đi Lăng Tiêu Tông đều đánh quyền, thần hồn xuất khiếu tu luyện, sau đó ăn cơm. Đợi đến khi quá trình thần hồn đạt tới một trăm, ta bắt đầu xông quan ở phòng tu luyện chỉ dùng không đến hai canh giờ liền đột phá. Sau đó...