Chương 2912: Nguyệt tỷ tỷ thật chu đáo (2)

Long Nhi lại ở một bên cười trộm.Nguyệt Dao không để ý tới hắn nữa.Lạc Thanh Chu nắm chặt nắm đấm, nói:- Ta sẽ cố gắng rút ngắn số ngày, ít nhất, không thể kém quá nhiều so với Nguyệt tỷ tỷ. Như vậy mới có tư cách...- Cạch!Hắn đột nhiên trở thành một tảng băng.Nguyệt Dao nhìn hắn một cái, thân ảnh chợt lóe, bay lên bầu trời đêm.Lạc Thanh Chu lập tức hòa tan lớp băng trên người, lớn tiếng nói với thân ảnh của nàng:- Như vậy mới có tư cách, để Nguyệt tỷ tỷ sinh khuê nữ cho ta.Long Nhi nhất thời mở to hai mắt.Trên bầu trời đêm, bóng dáng trăng trắng kia không biết có nghe thấy hay không, đã biến mất không thấy.Lạc Thanh Chu đứng trên thuyền nhỏ, ngây người hồi lâu.Long Nhi cắn môi phấn, thấp giọng nói:- Công tử, Long Nhi... Long Nhi cũng muốn sinh khuê nữ cho công tử...- A, sau này có cơ hội.Lạc Thanh Chu đáp lại một câu, lại nhìn cây gậy trong tay một cái, lẩm bẩm:- Khó trách Nguyệt tỷ tỷ, lần đầu tiên liếc mắt đã nhìn trúng bộ Như Ý Phá Ma côn pháp kia...- Nguyệt tỷ tỷ tốt như vậy. Nếu ta không để cho nàng sinh cho ta một khuê nữ đáng yêu, chính là có lỗi với nàng...- Long Nhi, ngươi nói sao?Long Nhi lập tức gật đầu, nói:- Công tử nói rất đúng, nhất định phải để tỷ tỷ sinh cho công tử một khuê nữ đáng yêu. Không, nhiều hơn một, rất nhiều.- Bất quá...Lạc Thanh Chu nhìn về phía nàng, nói:- Bất quá cái gì?Long Nhi thấp giọng nói:- Công tử tốt nhất không nên phóng điện, cẩn thận tỷ tỷ tức giận đánh ngươi... Tỷ tỷ lãnh ngạo cường đại như vậy, nếu bị công tử giật điện không còn hình tượng, nhất định sẽ thẹn quá hóa giận...Lạc Thanh Chu: - ...Vì sao suy nghĩ hình ảnh kia, lôi điện trong cơ thể hắn liền tư tư rung động, hưng phấn không thôi?Khi trời sắp sáng.Hắn rời khỏi Đông Hồ, lặng yên không một tiếng động trở lại Tần phủ.Ngày mốt sẽ rời đi.Lần này đi, là mang theo trách nhiệm cùng hy vọng của toàn bộ Đại Viêm, là muốn đi liều mạng.Hắn không thể đảm bảo hắn sẽ trở lại an toàn.Cho nên, hắn ít nhất phải lưu lại thời gian một ngày, bồi người nhà.Đi vào phòng từ dưới lòng đất.Trên giường trong phòng, Tần nhị tiểu thư vẫn đang ngủ say.Lạc Thanh Chu lặng lẽ đi vào, đứng ở bên giường im lặng nhìn trong chốc lát, cũng không quấy rầy nàng.Hắn rời khỏi phòng và đi đến phòng của Tiểu Điệp.Tiểu Điệp cùng Thu Nhi đã tỉnh, đang nhỏ giọng nói chuyện trong chăn. Châu Nhi thì đã sớm rời giường, ở trong tiểu viện luyện phi đao.- Ai?Lạc Thanh Chu vừa đẩy cửa đi vào, Thu Nhi lập tức ngồi dậy, sau đó vẻ mặt kinh ngạc nói:- Cô gia, sao lúc này người lại trở về?”- Nhớ các ngươi rồi.Lạc Thanh Chu rất tự nhiên cởi áo, giày dép, thuần thục trèo lên giường.Tiểu Điệp lập tức nhào vào trong ngực hắn, vui vẻ nói:- Công tử, nô tỳ muốn người.Cả hai tiểu nha đầu đều rất vui vẻ.Sau khi trời sáng.Châu Nhi thu phi đao, vào trong phòng, vừa đẩy cửa vừa hô:- Hai tiểu quỷ lười, mặt trời sắp chiếu đến mông rồi, còn không chịu dậy, tiểu thư đều tỉnh dậy rồi.- Kẹt kẹt...Nàng đẩy cửa phòng ra và đi vào:- Này, hai người các ngươi đang làm gì vậy? Ban ngày chồng lên nhau, không biết xấu hổ... Ôi, ôi!Nàng nhất thời cứng đờ, sau khi ngốc trệ 0,01 giây sau, đột nhiên ‘A’ một tiếng, xoay người chạy ra ngoài.Chỉ trong nháy mắt, nàng ngay lập tức trở lại và đóng cửa phòng.Căn phòng cách vách.Tần nhị tiểu thư thấp giọng nói:- Chúng ta đi ra ngoài trước, đi chỗ mẫu thân.Bữa trưa rất phong phú.Lạc Thanh Chu ăn rất nhiều, cũng uống rất nhiều rượu.Tống Như Nguyệt đặc biệt ngồi cùng một chỗ với hắn, cùng hắn uống rượu, gắp thức ăn cho hắn, hỏi hắn đi điều tra tình huống dân tình.Lạc Thanh Chu đành phải thuận miệng nói bậy.Tống Như Nguyệt lại nghe cực kỳ nghiêm túc, liên tiếp kính rượu:- Quan Trạng Nguyên, vất vả rồi, nhạc mẫu kính ngươi, uống thêm một chén nữa!Lạc Thanh Chu giơ chén rượu lên nói:- Cáo Mệnh phu nhân, nhạc mẫu đại nhân, là ngài vất vả rồi, nên là Thanh Chu kính ngài.- Ha ha ha ha. Cụng ly!- Cụng!Trong bữa ăn, hai người mẹ hiền con hiếu hài hòa vui vẻ, bầu không khí đặc biệt hòa hợp.Tần nhị tiểu thư một mực ở bên cạnh cười.Vào buổi chiều.Phu thê hai người trở lại thư phòng, nói thật lâu, cũng ôn tồn hồi lâu.Sau khi ăn tối, tắm rửa xong.Lạc Thanh Chu thay một thân nho bào sạch sẽ, nói:- Vi Mặc, ta muốn đi Linh Thiền Nguyệt cung một chuyến.Tần nhị tiểu thư nói:- Cần Vi Mặc đi cùng chàng sao?Lạc Thanh Chu lắc đầu, nói:- Ta tự mình đi là được rồi. Có một số lời, ta hy vọng sẽ nói một mình với đại tiểu thư.Tần nhị tiểu thư khẽ gật đầu.Khi hắn chuẩn bị rời đi, nàng đột nhiên lại nhẹ giọng nói:- Thanh Chu ca ca, vô luận chàng muốn nói gì với tỷ tỷ, Vi Mặc đều ủng hộ chàng.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters