Chương 2913: Đại tiểu thư, ta thích một nữ tử (1)

- Nhưng hy vọng Thanh Chu ca ca, không nên thương tổn tỷ tỷ...Lạc Thanh Chu trầm mặc một chút, nói:- Ta biết.Dừng một chút, hắn lại nói:- Đại tiểu thư vĩnh viễn đều là đại tiểu thư của ta, không có nàng, ta cùng Tiểu Điệp sẽ không có hôm nay. Hãy yên tâm, ta biết phải làm gì. Tuy rằng chuyện này, ta không nên đi nói, ta cũng không có mặt mũi đi nói, nhưng... Ta phải đi.Ánh mắt Tần nhị tiểu thư khẽ động, nói:- Thanh Chu ca ca, vậy chàng mau đi đi, Vi Mặc chờ tin tức tốt của chàng.Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, ra khỏi phòng.Gió đêm mang theo cảm giác mát mẻ, lá cây thổi xào xạc.Trong Linh Thiền Nguyệt cung, một mảnh đen kịt.Lạc Thanh Chu đứng ở cửa, do dự thật lâu, mới giơ tay lên, nhẹ nhàng gõ cửa.Bách Linh tựa hồ không ở tiền viện.Gió nhẹ lặng lẽ chen qua từ khe cửa, không mang đến hương hoa của nha đầu kia.Không có bài hát quen thuộc, cũng không có bước chân quen thuộc.Lạc Thanh Chu giơ tay lên, lại gõ vài tiếng.Lúc này, bảo điệp đưa tin trên người đột nhiên rung động một chút.Hắn lấy ra nhìn thoáng qua, là Nữ đế gửi tới.[ Viện trưởng vừa đi, nhắc nhở chúng ta ngày mai tập hợp trong cung, còn hỏi tình huống tu luyện của ngươi. Ngươi đêm nay đến sớm một chút, trẫm không ngủ được, bảo bảo cũng không ngủ được ]Lạc Thanh Chu cất bảo điệp đưa tin xong, lại giơ tay lên, tiếp tục gõ cửa.Lúc này, trong tiểu viện truyền đến tiếng bước chân quen thuộc cùng âm thanh thanh thúy dễ nghe:- Ai? Ai ở bên ngoài làm phiền người khác? Mọi người đều ngủ rồi.- Kẹt kẹt...Cổng viện mở ra.Bách Linh thò đầu ra, con ngươi đen nhánh linh động nhìn hắn.Lập tức chớp chớp mắt, vẻ mặt nghi hoặc nói:- Ngươi là ai? Sao lại gõ cửa nhà ta?Lạc Thanh Chu biết nàng biết rõ còn cố hỏi, vẫn đáp:- Cô gia nhà ngươi.Bách Linh nhất thời nhíu mày:- Nói bậy! Cô gia nhà ta bây giờ chính là quan Trạng Nguyên cao cao tại thượng, là hồng nhân bên cạnh Nữ đế, mỗi ngày đều vội vàng ở bên ngoài tìm hoa vấn liễu, làm con lừa nhỏ của nữ nhân khác, mới luyến tiếc không trở về thăm chúng ta đâu. Ngươi là ai?Lạc Thanh Chu trầm mặc một chút, nói:- Bách Linh, thực xin lỗi...Bách Linh ‘phanh’ một tiếng đóng cửa lại, ở trong cửa ủy khuất nói:- Người ta chỉ là một tiểu nha hoàn hèn mọn đáng thương, mới không dám muốn quan Trạng Nguyên xin lỗi.Nói xong, liền chạy đi.Cửa viện khép hờ, vẫn chưa cài chốt.Lạc Thanh Chu lại đứng ngoài cửa một hồi, đẩy cửa ra, đi vào.Trong tiền viện không có một ai.Ánh trăng chiếu xuống trên mặt đất, cả viện đầy sương trắng.Cách đó không xa.Trên phiến đá xanh trước bàn đá, rải đầy cánh hoa bị xé nát.Phấn nộn mềm mại xinh đẹp, lại phá lệ thê lương.Lạc Thanh Chu yên lặng nhìn trong chốc lát, đi về phía hậu viện.Vừa đến cửa liền nghe thấy tiếng luyện kiếm của Hạ Thiền.Trong lòng hắn lần nữa do dự cùng thấp thỏm, nhưng suy nghĩ thân ảnh kia, hắn lại lấy hết dũng khí, xuyên qua cửa tròn, đi vào.Trong lương đình cách đó không xa.Tần đại tiểu thư mặc một bộ váy áo trắng như tuyết, đang cầm sách, ngồi ở chỗ đó ngẩn người.Ánh trăng trong sáng, chiếu lên người nàng.Dung nhan tuyệt mỹ không tỳ vết kia, cùng thân ảnh không nhiễm trần thế, giống như là tiên tử trong tranh.Lạc Thanh Chu vẫn nhớ rõ bản thân lúc trước đi tới Tần phủ, lần đầu tiên kinh diễm* khi nhìn thấy nàng.*Bị làm cho kinh ngạc bởi cái gì đó quá đẹpHắn giật mình một chút, tay trong tay áo chậm rãi nắm chặt, lần nữa cho mình dũng khí, đi về phía lương đình.Khoảng cách này không dài.Nhưng giờ phút này trong lòng hắn lại xẹt qua muôn vàn cảm xúc.Hắn đi vào lương đình, dừng ở bên cạnh Tần đại tiểu thư, lại nhìn nàng một chút, mới cúi đầu thở dài, nhẹ giọng nói:- Đại tiểu thư.Hắn chủ động giải thích:- Gần đây có chút bận rộn, rất ít khi trở về, cho nên không đến thỉnh an đại tiểu thư, thật có lỗi.Ánh mắt Tần đại tiểu thư, an tĩnh nhìn về phía hắn.Sau một lúc lâu.Nàng mới lạnh lùng mở miệng nói:- Không sao đâu.Lạc Thanh Chu trầm mặc trong chốc lát, nói:- Hôm nay ta đến, ngoại trừ thỉnh an đại tiểu thư ra, còn có một chuyện, muốn cùng đại tiểu thư thương lượng một chút, hy vọng đại tiểu thư có thể đồng ý.Tần đại tiểu thư cúi đầu nhìn về phía quyển sách trong tay, chậm rãi lật một trang, nói:- Ngươi nói.Lạc Thanh Chu cúi đầu, nhìn mặt đất, lại trầm mặc hồi lâu, mới mở miệng nói:- Ta thích một nữ tử...Tiếng múa kiếm bên ngoài đình đột nhiên ngừng lại.Bách Linh không biết từ khi nào, cũng đứng dưới tàng cây lớn cách đó không xa.Trên mặt Tần đại tiểu thư, cũng không lộ ra bất kỳ tâm tình gì, tiếp tục lật sách nói:- Sau đó thì sao?Lạc Thanh Chu cúi đầu, chậm rãi nói:- Nàng ấy đối với ta mà nói, rất quan trọng.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters