- Nếu không có nàng ấy, ta sợ rằng ta đã chết rất nhiều lần, và sẽ không có ngày hôm nay. Nàng ấy đã hy sinh rất nhiều cho ta, âm thầm làm rất nhiều điều cho ta và không bao giờ cần báo đáp. Ta không biết bắt đầu từ đâu, ta đã âm thầm thích nàng ấy. Xin lỗi...Hắn nhẹ nhàng xin lỗi, nhưng thần sắc trong mắt vẫn kiên định như trước:- Cho nên, ta muốn cưới nàng ấy.Trong đình, yên tĩnh không tiếng động.Bên ngoài đình, Bách Linh cùng Hạ Thiền, cũng trầm mặc đến kỳ lạ.Bách Linh từ trước đến nay cực kỳ bảo vệ Tần đại tiểu thư, giờ khắc này, lại đứng ở nơi đó, yên lặng, không nói một lời.Tần đại tiểu thư chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn hắn nói:- Cho nên, ngươi muốn bỏ ta, phải không?Lạc Thanh Chu cũng ngẩng đầu, nhìn nàng nói:- Đại tiểu thư hiểu lầm rồi, đại tiểu thư đối với ta cùng Tiểu Điệp, có ân tái tạo, hơn nữa là thê tử ta chính thức bái thiên địa. Huống chi, ta chỉ là một con rể, mặc dù hiện giờ thi đậu Trạng Nguyên, thân phận vẫn là con rể như cũ. Chỉ có đại tiểu thư không cần ta, ta làm sao có thể không cần đại tiểu thư. Hôm nay ta đến, chỉ là muốn nói với đại tiểu thư một tiếng, hy vọng đại tiểu thư có thể đồng ý, để cho ta... Cưới nàng ấy.Tần đại tiểu thư trầm mặc một chút, nói:- Đúng rồi, ngươi hiện giờ đã thi đỗ Trạng nguyên, nếu như vẫn ở lại Tần phủ như trước, vẫn là con rể. Muốn thay đổi thân phận này, cũng chỉ có thể rời đi.- Ngươi thực sự có ý này… Phải không?Lạc Thanh Chu nói.- Không phải, ta chưa từng nghĩ tới muốn rời khỏi Tần phủ, ta cũng chưa bao giờ nghĩ tới muốn thay đổi thân phận con rể. Ta không cảm thấy thân phận này có chỗ nào không tốt, đại tiểu thư hiểu lầm.Tần đại tiểu thư nhìn hắn nói:- Ta có hiểu lầm sao? Ngươi nói rằng ngươi thích một nữ nhân và muốn cưới nàng ta. Ngươi nếu là con rể, theo quy củ, ngươi có thể cưới nàng ta không? Coi như ta đồng ý, sau khi nàng vào cửa, làm thiếp? Ngươi có muốn không? Hay nàng ấy có muốn không?Lạc Thanh Chu trầm mặc.Tần đại tiểu thư lại nhìn chằm chằm hắn một lát, nói:- Cho nên, thật ra ngươi muốn nói, ngươi muốn bỏ ta, như vậy ngươi có thể danh chính ngôn thuận cưới nàng ta làm chính thê, không phải sao?Lạc Thanh Chu lắc đầu nói:- Không phải. Ta thật sự không có nghĩ tới muốn bỏ đại tiểu thư, thật ra ở trong lòng ta, thê thiếp đều giống nhau, nàng...- Cho nên, nàng nguyện ý làm thiếp?Tần đại tiểu thư thản nhiên nói.Lạc Thanh Chu cúi đầu không nói.Trong đình, một lần nữa rơi vào trầm mặc.Thật lâu sau.Tần đại tiểu thư mở miệng nói:- Ngươi nhất định phải cưới nàng sao?Lạc Thanh Chu nói.- Đúng, nhất định.Tần đại tiểu thư trầm mặc một chút, nói:- Vậy ta cùng Vi Mặc, nếu như nhất định phải bỏ một người, ngươi sẽ bỏ ai?Lạc Thanh Chu lắc đầu, nói:- Ta sẽ không...- Vậy ngươi có thích ta không?Tần đại tiểu thư lại hỏi.Lạc Thanh Chu trầm mặc.- Cho nên, ta không có hiểu lầm ngươi.Tần đại tiểu thư nói.Trong đình, lại yên tĩnh hồi lâu.Tần đại tiểu thư nhìn ra ngoài đình nói:- Bách Linh, lấy bút mực tới đây.Bách Linh đứng dưới tàng cây không nhúc nhích:- Tiểu thư...Ánh mắt Tần đại tiểu thư nhìn nàng, không nói gì nữa.Bách Linh đành phải cúi đầu, đi vào trong phòng.Không lâu sau đó.Nàng cầm bút mực mực đến, đi vào lương đình, đặt trên bàn đá, vành mắt đỏ lên nói:- Tiểu thư, ngươi không đáp ứng không phải là được sao? Ngươi không đáp ứng nữ nhân kia qua cửa, cô gia cũng không dám, cần gì...Tần đại tiểu thư nói:- Mài mực.- Hic...Vẻ mặt Bách Linh rất không tình nguyện, lại ở dưới ánh mắt của nàng (đại tiểu thư), không thể không cầm lấy khối mực, một bên mài mực, một bên ô ô.- Viết đi.Tần đại tiểu thư nhìn về phía người nào đó.Bách Linh lập tức cầm lấy bút nói:- Tiểu thư, Bách Linh viết, Bách Linh viết chữ rất đẹp.Ánh mắt Tần đại tiểu thư nhìn về phía nàng.Bách Linh nhất thời co rụt cổ, yếu ớt đưa bút sang bên cạnh.Lạc Thanh Chu như không nghe thấy.Tần đại tiểu thư nhìn hắn nói:- Chúng ta ly dị, ngươi sẽ tự do, ngươi không còn là con rể nữa. Ngươi muốn cưới ai, cũng không sao cả.Lạc Thanh Chu nhìn ánh mắt của nàng, nói:- Đại tiểu thư, ta thật sự không có ý này, ta đến cầu ngươi, chỉ là hy vọng ngươi có thể đồng ý, về phần nàng...- Ta không đồng ý.Tần đại tiểu thư lạnh nhạt nói.Trong đình lại trầm mặc trong chốc lát.Lạc Thanh Chu cúi đầu nhìn bút Bách Linh đưa tới, dừng một hồi lâu, mới đưa tay tiếp nhận, lại dừng lại trong chốc lát, mới cầm bút chấm mực, viết lên giấy Tuyên Thành.Hắn không viết thư bỏ vợ.Hắn cũng không đủ điều kiện để viết một tờ hưu thư.Nhưng hắn cuối cùng cũng phải viết.
Chương 2914: Đại tiểu thư, ta thích một nữ tử (2)
Loading next chapter...
End of available chapters
Use left/right arrow keys to navigate chapters