Chương 533: Mưu Đồ (1)

Gió rừng tiêu điều, tùng reo như sóng vỗ...Kiều Nhuy cúi đầu, bước từng bước chậm chạp trên con đường mòn giữa rừng, tựa như đang nhích từng tấc một.Trong lòng nàng rối bời, vẻ mặt cũng vương vài phần thẫn thờ.Đã mấy lần nàng ngẩng đầu nhìn bóng lưng cao gầy thanh thoát phía trước, môi mấp máy như muốn nói điều gì, nhưng rốt cuộc lại mím chặt, chìm vào im lặng.Ngay khi nàng đang ủ rũ cúi đầu, tiếng bước chân phía trước bỗng dừng lại, theo đó là một giọng nói vang lên....Kiều Nhuy ngẩn người, ngước đôi mắt đang cụp xuống lên, nín nhịn hồi lâu mới chậm rãi lắc đầu, lí nhí nói:"Sư huynh, muội không muốn ở lại Hạc Minh sơn. Nếu có thể, muội muốn cùng sư huynh vào động thiên."Dứt lời, lại chẳng thấy đối phương hồi đáp.Kiều Nhuy hơi hoảng, gương mặt nóng bừng, vành tai ửng đỏ, vội vàng biện giải:"Sư huynh, không phải muội không tin tưởng Thẩm thượng sư, chỉ là vì Kiều Văn Đôn, hắn..."Sau khi kể rõ ngọn ngành chuyện về Kiều Văn Đôn.Kiều Nhuy trầm mặc giây lát, siết chặt ngón tay, bỗng nói:"Kiều Văn Đôn nhất định sẽ đến. Nếu muội ở lại đây, dẫu có Thẩm thượng sư che chở e rằng cũng khó thoát tai ương. Chi bằng cứ theo huynh vào động thiên, thử vận may một phen."Sương núi ẩm lạnh, rừng trúc xào xạc, tựa như một trận mưa rào sắp đổ ập xuống mặt, đất trời mịt mờ một màu khiến lòng người bất an.Trần Hằng rủ mắt nhìn nàng, thấy ngón tay nàng vì dùng sức mà trắng bệch, trông chẳng khác nào một con thú nhỏ đang cố tỏ ra hung dữ.Hắn chậm rãi lắc đầu, ngừng một chút rồi mới bình thản nói:"Ta đã nhận lời giúp muội thì tuyệt đối không có đạo lý nuốt lời. Chỉ là trong động thiên, cừu gia của ta không ít, bọn chúng khó tránh khỏi sẽ dùng những thủ đoạn quỷ quyệt, cũng chẳng thiếu những trận khổ chiến đổ máu. Đến lúc đó..."Hắn khẽ dịu giọng, hiếm hoi nở nụ cười an ủi:"Chỉ sợ là ta sẽ liên lụy Kiều sư muội, khiến muội phải cùng ta chịu khổ..."...Giọng nói người trước mắt ôn hòa, ánh mắt bình thản tĩnh lặng.Dưới ánh nhìn ấy, sự hoảng sợ và lo lắng trong lòng Kiều Nhuy tựa như băng tuyết gặp nắng, bỗng chốc tan biến quá nửa.Kể từ khi bị Kiều Tĩnh Nghi và mấy vị trưởng bối trong tộc lừa ra khỏi Bạch Thương viện, nàng luôn gặp trắc trở trăm bề, phiêu bạt khắp nơi. Mãi đến khi gặp được người trước mắt này, nàng mới miễn cưỡng tìm được chút không gian để thở dốc.Mà lúc này, Trần Hằng cũng không xem nàng là gánh nặng mà vứt bỏ.Phát hiện này khiến đôi mắt hạnh ảm đạm của Kiều Nhuy bỗng sáng bừng, dâng lên vẻ mừng rỡ, ánh mắt long lanh, rạng ngời sức sống.Nàng lùi lại hai bước, đưa tay dụi mạnh mắt. Rõ ràng không muốn khóc, nhưng hàng mi vẫn run rẩy, thế là nàng vội vàng quay lưng đi.Một lúc lâu sau.Giọng nàng mới nghẹn ngào vang lên không rõ tiếng:"Sư huynh, có phải huynh thấy muội rất ngốc không? Dễ dàng như vậy đã bị người ta lừa ra khỏi sơn môn, ngay cả tụ nang cũng bị lừa mất. Nhưng muội thật sự chưa từng nghĩ bọn họ sẽ lừa mình..."Gây nên nông nỗi ngày hôm nay không chỉ có một mình Kiều Tĩnh Nghi, mà còn có cả mấy vị gia lão thuộc chi mạch của Kiều Đỉnh.Tuy Kiều Đỉnh bất ngờ bị một trận đại động loạn chưa từng có trong ba mươi vạn năm giữ chân ở Pháp Thánh thiên, khiến hắn trở tay không kịp.Nhưng ngay cả trong tình thế ấy, hắn vẫn có sự chuẩn bị đề phòng trong tộc, chứ không phải hoàn toàn không có thế lực, hai bàn tay trắng.Song chuyện đã đến nước này.Chỉ e Kiều Đỉnh cũng chưa từng liệu trước.Mấy kẻ từ thuở thiếu niên đã theo hắn vào sinh ra tử, được hắn xem là phúc tâm, thậm chí còn có một vị huynh đệ cùng cha với hắn, tất cả đều vì những duyên cớ không minh bạch mà đột ngột phản bội.Được Kiều Tĩnh Nghi và mấy vị gia lão ra hiệu, Kiều Nhuy cũng chẳng mảy may nghi ngờ, cứ thế rời khỏi Bạch Thương viện.Còn về những chuyện sau đó.Càng chẳng cần nói thêm...“Phó thác sinh tử vào tay kẻ khác quả thực chẳng phải hành động sáng suốt, song nhân phi thánh hiền, ai mà không có lúc sai lầm.”Trần Hằng dời mắt nhìn vào hư không, không để ý đến vẻ luống cuống chật vật của nàng, ngẫm nghĩ một chút rồi nhàn nhạt nói:“Vấp ngã một lần, khôn lên một chút là được. Sau này hành sự nên suy xét nhiều hơn rồi hãy quyết định.”“……”Kiều Nhuy dụi mắt, vội vàng gật đầu lia lịa, vẻ đoan trang ung dung trước mặt người ngoài vừa rồi đều biến mất, chỉ còn lại vài phần ngây thơ đáng yêu của thiếu nữ.“Sư huynh cũng từng bị người ta lừa gạt sao?”Nàng do dự hồi lâu, lại khó tránh khỏi tò mò mà hỏi.“Từng bị lừa, còn bị lừa rất thảm.”Trong đầu Trần Hằng không khỏi nhớ lại những chuyện tiền thế, song nỗi đau thảm khốc thuở xưa giờ đã hóa thành mây khói tan biến, chẳng còn gợn lên chút sóng gió nào trong lòng hắn.Ngược lại, hắn còn có cảm giác như cách bờ xem lửa.Tựa hồ chuyện không liên quan đến mình, có thể lạnh nhạt đứng nhìn...Kiều Nhuy nghe vậy vừa kinh ngạc vừa mờ mịt, chớp chớp mắt nhìn Trần Hằng nhưng không hỏi thêm gì.“Ta cũng là người, phàm phu tục tử, có gì đáng ngạc nhiên đâu?”Trần Hằng cười một tiếng, bước về phía viện lạc phía trước.Theo lý thuyết, đệ tử tứ viện đều phải ở tại Ngũ Âm phong, còn ngọn La Yên phong này là nơi nghỉ ngơi của các vị thượng sư.Tuy nhiên để đề phòng bất trắc, Thẩm Viện Chi đã lệnh cho Trần Hằng và Kiều Nhuy dời đến một tòa lâu xá cách Quỳnh cung không xa để tiện bề chiếu cố.Suốt dọc đường hai người không nói lời nào, bầu không khí có chút trầm lắng.“Sư huynh.”Khi sắp đến gần lâu xá.Kiều Nhuy bỗng tiến lên mấy bước, đi song song với Trần Hằng, ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào mắt hắn.Dường như nàng đã suy nghĩ rất lâu về những lời muốn nói, lúc này mới lấy hết dũng khí, nghiêm túc bảo:“Vừa rồi sư huynh nói không muốn liên lụy ta, ta biết đó chỉ là câu nói đùa, nhưng sư huynh có đại ân với ta, Kiều Nhuy cũng không phải kẻ không biết báo đáp.”Nàng trấn tĩnh lại, vẻ mặt cực kỳ nghiêm nghị, từng chữ từng câu nói:“Ta nguyện ý bị sư huynh liên lụy, sau này nếu có bất trắc, ta cũng nguyện cùng sư huynh chịu khổ!”Trước mắt bóng cây loang lổ, tĩnh mịch không một tiếng động.Đôi mắt hạnh kia sáng kinh người, khi nhìn vào tựa như một tia nắng bất chợt chiếu thẳng vào đáy mắt.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters