Chương 534: Mưu Đồ (2)

Trần Hằng rủ mắt, nhàn nhạt nhìn nàng một lát rồi thu hồi ánh mắt, lắc đầu.“Lời này điềm gở.”Hắn chỉ tay về phía tòa lâu xá ẩn hiện trong rừng trúc xanh thẳm phía trước, không nói thêm gì, chỉ cười:“Đi thôi.”…………Thời gian hai ngày trôi qua chỉ trong cái chớp mắt.Có lẽ do Lưu Hỏa Hoành Hóa động thiên sắp rơi xuống Hạc Minh sơn.Dưới sự lôi kéo trong cõi u minh, hai ngày nay dị khí sôi trào mãnh liệt, linh cơ hỗn loạn, gây ra mấy trận địa long phiên thân.Tuy nhiên những người có mặt đều là tu hành chi nhân, chút chuyện nhỏ này cũng không đến mức khiến họ quá để tâm.Sau khi vài tiểu tộc chủ động lấy ra mấy cuộn trận đồ trấn giữ bốn phương đông tây nam bắc, những dị trạng như núi đá nứt vỡ, suối chảy đứt đoạn lập tức giảm đi trông thấy.Tuy dưới chân vẫn còn cảm giác rung chuyển mơ hồ, nhưng so với trước đó đã tốt hơn rất nhiều.Bởi ngày kia chính là thời điểm Lưu Hỏa Hoành Hóa động thiên hoàn toàn rơi trở về Tư Đô thiên, nên Trần Hằng vẫn luôn ôm lòng cảnh giác, để ý mọi động tĩnh dù là nhỏ nhất ở bên ngoài.Song ngoài dự liệu, Kiều Văn Đôn kia chẳng biết là e ngại Ngọc Thần phái hay bị chuyện gì khác vướng chân, vậy mà chưa từng lộ diện lần nào, Hạc Minh sơn cũng thái bình vô sự.Điều này khiến Trần Hằng hơi ngạc nhiên.Nhưng trong lòng cũng thực sự thở phào nhẹ nhõm...Nghe đồn Kiều Văn Đôn vốn là khí đồ của Thần Ngự tông thuộc Ma Đạo lục tông. Do tính tình và cách hành xử cực kỳ hợp ý sư phụ, nên hắn rất được người này yêu quý, thậm chí chẳng màng đến xuất thân thế gia của hắn mà dốc túi truyền thụ gần như toàn bộ bản lĩnh.Kiều Văn Đôn thuở ấy có thể nói là thanh danh vô lượng, trong thập nhị thế tộc cũng là nhân vật phong quang bậc nhất!Chỉ là sau này chẳng biết Kiều Văn Đôn phạm phải lỗi lầm gì mà khiến sư tổ hắn nổi trận lôi đình. Tội lỗi ấy lớn đến mức dù sư phụ hắn khổ sở cầu xin cũng không thể bảo toàn, đành bất lực nhìn hắn bị trục xuất khỏi sơn môn, trở thành khí đồ của Thần Ngự tông.Nhưng dẫu chịu phạt nặng như vậy, nhờ sư phụ hắn ra sức chạy vạy, một thân tu vi Kiều Văn Đôn học được từ Thần Ngự tông vẫn không bị tông môn phế bỏ.Hắn được phép mang đạo quả nguyên vẹn trở về Mật Sơn Kiều thị, âu cũng là thành toàn cho một phen tình nghĩa sư đồ.Chuyện này vừa lan truyền đã gây ra không ít bàn tán, khiến dư luận một phen xôn xao.Không ít kẻ là khí đồ của các tông môn nghe tin mà đỏ mắt ghen tị, than thở không thôi...Thời gian thấm thoắt thoi đưa.Tu vi của Kiều Văn Đôn hiện giờ đã tinh thâm vô cùng, một thân đạo pháp cũng luyện đến mức thần diệu.Hơn nữa, hắn thân là nhân vật thực quyền của Mật Sơn Kiều thị, với sự tích lũy qua muôn đời của thế gia, trên tay hẳn không thiếu chí bảo hộ thân.Uyên Hư Phục Ma kiếm lục dù sát lực vô song, một khi phóng ra khó có vật gì cản nổi, nhưng vì cẩn trọng, bớt đi được một mối phiền toái chưa biết rõ vẫn là tốt hơn...Một ngày nọ.Khi Trần Hằng đang đả tọa trong tĩnh thất, lặng lẽ tham ngộ công quyết thì chợt nghe thấy bên ngoài có tiếng la hét ầm ĩ.Lời lẽ kẻ đó vô cùng kiêu căng vô lễ, lại còn loáng thoáng nhắc đến tên hắn. Trần Hằng nhíu mày, bèn đứng dậy bước ra ngoài xem xét.Từ xa nhìn lại, chỉ thấy một lam y tu sĩ mặt mũi xa lạ, tay cầm hộp gỗ, đang tranh chấp với mấy nô bộc canh giữ bên ngoài lâu xá.Hai bên ồn ào náo nhiệt, tiếng cãi vã lớn đến mức khiến mấy quản sự tiểu tộc đi ngang qua cũng không nhịn được mà ngoái nhìn, lộ rõ vẻ tò mò muốn xem kịch hay.“Đã xảy ra chuyện gì?”Trần Hằng lên tiếng.Vừa thấy hắn xuất hiện, mấy nô bộc kia lập tức như tìm được chỗ dựa, vội vàng xúm lại, nhao nhao kể khổ.Qua những lời nói lộn xộn ấy, Trần Hằng cũng nắm được sự tình.Lam y tu sĩ này chẳng biết là kẻ ngông cuồng từ đâu đến, vừa tới nơi đã nghênh ngang sai bảo nô bộc gọi Trần Hằng ra, nói là có việc quan trọng muốn dặn dò. Thái độ của hắn vô cùng ngạo mạn, lời lẽ thiếu phần cung kính, rõ ràng là cố tình đến để gây sự.Chuyện đắc tội với người khác như thế này, đám nô bộc tự nhiên không dám làm, chỉ đành cười xòa nói khéo, mong sao có thể lấp liếm cho qua chuyện.Nào ngờ tên lam y tu sĩ kia lại càng được đà lấn tới, thái độ càng thêm kiêu căng hống hách.Thậm chí sau cùng hắn còn cố ý đứng ngay ngoài lầu, la lối om sòm, khiến các quản sự và nô bộc qua lại đều phải ngoái nhìn, biến nơi đây trở nên ồn ào huyên náo chẳng khác gì chốn chợ búa.Nghe đám nô bộc kể khổ xong, Trần Hằng không khỏi cười lạnh. Đây ắt hẳn là thủ đoạn của phe thế gia, muốn làm hắn bẽ mặt một phen.Có điều, màn gây sự vụng về, thẳng thừng trắng trợn thế này, chỉ cần liếc qua là đoán được tâm tư.Kẻ chủ mưu chắc chắn không phải mấy vị thượng sư xuất thân thế gia, mà hẳn là đám tiểu bối bên dưới tự ý làm càn.Hiện giờ hắn đang ở Hạc Minh sơn, dưới con mắt bao người, thế gia dù có thủ đoạn ám muội cũng khó lòng thi triển.Cái gọi là đối phó, chẳng qua là binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn mà thôi, trong lòng hắn ngược lại vô cùng thản nhiên...“Ta chính là Trần Hằng mà ngươi muốn gặp đây, các hạ có lời gì muốn phân trần với ta?”Dứt lời.Ánh mắt hắn quét qua, dừng lại trên mặt gã lam y tu sĩ, giọng nhàn nhạt.Đạo nhân này mặc một bộ lam sam, đầu đội sơn dương quan, mặt trắng, dáng người đẫy đà, mép để hai chòm râu ria, đôi mắt sáng quắc, thần thái sung mãn, hiển nhiên là kẻ có tu vi trong người.Thoạt đầu khi thấy Trần Hằng, hắn còn có chút e ngại, bất giác lùi lại một bước.Nhưng thấy lời lẽ của Trần Hằng vẫn còn vài phần ôn hòa, lại nghĩ đến vị chủ nhân chống lưng phía sau.Lam y đạo nhân bỗng nhiên ưỡn thẳng lưng, bất giác bày ra vẻ hống hách thường ngày.“Gọi ngươi ra nói chuyện mà sao cứ lề mề chậm chạp, chẳng dứt khoát chút nào!”Hắn cười khẩy một tiếng, đắc ý nói:“Ta phụng mệnh chủ nhân nhà ta ——”Lời còn chưa dứt, trong mắt Trần Hằng đã lóe lên hàn quang.Chỉ nghe mấy tiếng nổ vang!Xương cốt toàn thân lam y tu sĩ gãy gập, ngửa mặt ngã văng ra sau, miệng phun máu tươi xối xả, khí tức trong nháy mắt tụt dốc thê thảm!Mấy quản sự tiểu tộc đi ngang qua thấy bộ dạng thê thảm của lam y tu sĩ đều giật mình hoảng sợ. Với nhãn lực của bọn họ, căn bản không nhìn ra Trần Hằng ra tay lúc nào, chỉ biết đưa mắt nhìn nhau, thấy rõ sự kinh hãi trong mắt đối phương.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters